1.赤色的坚土; 祭祀用的赤色公牛。
髐刚
髐[ xīng ] 1. 枯骨暴露。 【引证】 《庄子·至乐》-庄子之楚,见空髑髅,髐然有形。 【组词】 髐形 [更多解释]
刚[ gāng ] 1. (形声。从刀,冈声。本义:坚硬)。 2. 同本义。 【引证】 《增韵》-刚,坚也。 《说文》-刚,彊断也。 《荀子·臣道》-挢然刚折。 《左传·昭公六年》-断之以刚。 《诗经·烝民》-柔则茹之,刚则吐之。 【组词】 刚巨、 刚条、 刚木、 刚土 [更多解释]
niú xiāo
lí niú mài jiǎo
lí shēng yuè jiǎo
yù bí xiāo
rén wú gāng gǔ,ān shēn bù láo
yǐ róu kè gāng
yǐ róu zhì gāng
zuò gāng zuò róu
【髐刚】的常见问题
髐刚的拼音是:xiāo gāng
髐刚的意思是:赤色的坚土; 祭祀用的赤色公牛。