1.叉竿。
竿叉
竿[ gān ] 1. (形声。从竹,干声。本义:竹竿)。 2. 同本义。竹子的主干。 【引证】 《说文》-竿,竹梃也。 《诗·卫风·竹竿》-籊籊竹竿。 《管子》-禁藏母拊竿。 张衡《西京赋》-竿殳之所揘毕。 明·高启《书博鸡者事》-大书一“屈”字,以两竿夹揭之,走诉行御史台。 【组词】 立竿见影;揭竿为旗;竿木、 竿殳、 竿首、 竿头 [更多解释]
叉[ chā,chá,chǎ ] [更多解释]
yī gān zi
yī gān zi dào dǐ
yī gān zǐ tǒng dào dǐ
yī gān fēng yuè
sān chā kǒu
sān chā jǐ
sān chā shén jīng
sān chā lù
【竿叉】的常见问题
竿叉的拼音是:gān chā
竿叉的意思是:叉竿。