1.官厅。古官厅设缿筩以受告﹐因称。
缿厅
缿[ xiàng ] 1. 用来存钱的瓦或竹器,小口,可入而不可出,类似后来的扑满或钱筒。 【引证】 《说文》-缿,受钱器也。古以瓦,今以竹。 [更多解释]
厅[ tīng ] 1. (形声。从广(yǎn),聽(tīng)声。厅是后起字,大约产生于唐代。古作“聽”。魏晋以来加“广”。本义:堂屋)。 2. 同本义。 【引证】 《广韵》-厅,厅屋。 《洛阳名园记》-凉榭锦厅,其下可坐数百人。 [更多解释]
xiàng tóng
sòng xiàng
zhōng tīng
cuì tīng
gōng tīng
nèi tīng
【缿厅】的常见问题
缿厅的拼音是:xiàng tīng
缿厅的意思是:官厅。古官厅设缿筩以受告﹐因称。